|
|
|||
Bạo Lực Gia ĐìnhẢnh Hưởng lên Trẻ Em và Thanh Thiếu Niên |
||||
|
Hàng triệu trẻ em chứng kiến, nghe thấy và cảm nhận được bạo lực gia đình. Các em vẫn biết điều đó ngay cả khi không thật sự có mặt. Trẻ em có nhiều cảm xúc và phản ứng khác nhau với bạo lực đã chứng kiến. Đó có thể là: sợ, bối rối, tội lỗi, bực bội, bất lực, trách nhiệm đã để xảy ra bạo hành, trưởng thành giả, chối bỏ, trở nên nguy hiểm, lo âu và buồn bã. Những điều này có thể biểu hiện qua hành vi bàn lùi, phô diễn, buồn nản, lo lắng, thấy ác mộng và/hoặc hung hăng, lẩn tránh, trò chuyện với ai đó, gọi cảnh sát, hay nhờ giúp đỡ. Trẻ em có thể bị nhức đầu, đau bao tử, tiêu chảy hay cảm lạnh mãn tính. Các em thường bị ăn hiếp và có thể đau khổ tại trường hoặc đối phó bằng cách trở thành kẻ ăn hiếp. Cách trẻ em phản ứng lại và đối phó khi chứng kiến bạo lực có thể tùy vào mức phát triển, kỹ năng ứng phó, tuổi, lượng thông tin có được, và sự hiện hữu của người hỗ trợ. Ít nhất chúng ta biết là chứng kiến bạo lực gia đình sẽ làm tổn thương tinh thần bất cứ trẻ nào sống trong ngôi nhà đó. "Con cố gắng cản ông ta, nhưng ông ta đẩy con xuống dưới lầu." Trẻ em chứng kiến dễ làm tổn thương mình hoặc trong khi xảy ra bạo hành hoặc vì là nạn nhân. Nghiên cứu cho thấy hơn 80% trẻ em như vậy cũng tự hành hạ mình (về thể chất và/hoặc tình dục), do đó bạo lực gia đình là dự đoán số một về việc ngược đãi trẻ em. Có thể các em muốn che chở mẹ mình và cố gắng can thiệp khi có hành hung. Có thể trẻ cũng cảm thấy có trách nhiệm đối với em mình và cố gắng che chở, chăm sóc cho chúng. "Hắn đánh cô ấy, nhưng hắn lại tốt với các con." Bạo lực gia đình làm tổn thương bất cứ ai sống tại đó. Khi hành hung người mẹ, hắn rõ ràng là không "tốt với các con." Hắn cho các em sống trong môi trường đầy hành động bạo lực và lời nói hằn học. Việc chăm sóc con cái, thương yêu hay cho quà không thể đền bù việc không cho các em có tuổi thơ an toàn và hạnh phúc. Hắn không là người cha tốt. Hiện tại tiểu bang Oregon nhìn nhận tác động của bạo lực gia đình lên trẻ em bằng cách ban hành luật cho biết gây bạo lực gia đình trước mặt trẻ em là phạm tội. Crime Victim's Compensation (Hội Bồi Thường cho Nạn Nhân) cũng thừa nhận tác động của bạo lực gia đình lên trẻ em bằng cách hỗ trợ tiền cho việc tham vấn và dịch vụ khác mà các em có thể cần đến. (Xem BỒI THƯỜNG CHO NẠN NHÂN để biết rõ hơn). Hỗ Trợ Thanh Thiếu Niên Như Thế NàoCho các em biết việc bạo hành không phải do lỗi ở các em hay người mẹ. Cho phép các em nói về bạo lực. Giúp các em phát biểu thành lời chương trình an toàn (Mid-Valley Women's Crisis Service có nguồn lực giúp làm điều đó). Hãy cho biết các em không hề đơn độc. Nên ủng hộ những chương trình giúp đỡ thanh thiếu niên trong cộng đồng. Trò Chuyện với Con Cái về Bạo LựcNên thành thật cho con quý vị biết điều gì xảy ra trong quan hệ. Các em hiểu về bạo lực nhiều hơn quý vị nghĩ. Một nghiên cứu nọ cho thấy 90% trẻ em biết là mẹ mình bị bạo hành. Tôn trọng hiểu biết của các em sẽ làm trẻ tin tưởng quý vị hơn. Hãy quả quyết với các con là bạo lực không phải do lỗi ở chúng. Trẻ em thường nghĩ rằng chúng là nguyên nhân bạo hành và/hoặc phải bỏ nhà ra đi. Hãy để con mình chia xẻ cảm nhận của các em về kẻ bạo hành. Nên lắng nghe và khuyến khích trẻ bày tỏ những lo ngại, thắc mắc, và sợ hãi. Các em thường tự hỏi tại sao người mà mình thương yêu lại hành hạ quý vị (cũng là người các em thương yêu). Đừng đánh giá kẻ hành hung là người xấu, mà là người toan tính sai vì dùng vũ lực để có quyền hành và kiểm soát. Nên cho trẻ biết những lựa chọn khác có thể có. Hãy nhắc nhở bản thân và con mình là không phải lỗi của chúng ta. |
||||